|
Lời khai của những người mất trộm, lão huyện thấy đây là một vụ trộm to.Lão sinh lòng tham. Chờ cho những người mất trộm về rồi, lão bắt tên trộm
đem nộp cho lão tất cả số tiền và đồ vật đã trộm được, rồi tha về. Từ đó
lão huyện quen mùi, hễ thấy đấu mất trộm là kêu ngay tên trộm kia đến,
bắt nạp tiền, bằng không lão trị tội. Có đám tên trộm ấy không lấy, nhưng
khỏi bị hạch sách lôi thôi, hắn cũng phải lễ quan cho yên tâm.
Về sau tên trộm nghĩ ra một cách: mỗi lần trước khi đi ăn trộm, hắm đến
trình quan. Khi đã lấy trộm được rồi, hắm đem nộp quan những vật quý. Tuy
vậy lão huyện vẫn chưa mãn nguyện. Lão muốn cùng đi với tên trộm để chính
mắt nhìn thấy những thứ lấy được. Song trước khi đi lão đòi tên trộm đến
thử tài cho chắc.
Lão bảo tên bợm:
- Mày có tài ăn trộm vậy mày thế nào lấy được cái quần lĩnh vợ tao đang
mặc, thì tao cho là tài. Nhưng tao phải cùm mày ở nhà giam, xem mày có
tháo được cùm để ăn trộm không. Mày bằng lòng chứ?
- Bẩm quan, quan đã thương đến con, con không dám chối từ.
... Sáng hôm sau, lão huyện đến nhà giam, thấy tên trộm đã lấy được quần
vợ mình rồi. Lão lấy làm phục lắm. Lão bảo tên bợm: "Thôi từ nay ta sẽ
theo mày đi..."
Ðêm mồng một Tết, tên trộm đưa lão huyện đến một nhà giàu nọ. Hắn đục
tường. Cả nhà ngủ say. Hai đức chui vào. Thấy trên bàn thờ còn khói hương
nghi ngút và rượu thịt bày đầy, tên trộm bưng xuống: "Mời quan xơi". Hắn
nói nhỏ với lão huyện :
- Quan cứ việc ăn uống cho thoả thích, tôi đi rờ một mình, lấy được gì
chuyển ra, khi nào đầy gánh.
|