|
Một thầy địa lí, một thầy phù thuỷ, một thầy bói ế hàng, ba thầy rủ nhau
đi phương khác kiếm ăn. Đi từ sáng đến tối, bụng đói meo mà ba thầy cũng
chưa t́m được chỗ nghỉ chân. Thầy địa lí sực nhớ ra gần đấy có nhà quen,
mới bảo hai thầy kia:
- Ngày trước tôi có để giúp ngôi đất cho một nhà trong làng này. Nhà nó
bây giờ cũng khá. Anh em ta gắng mà đến đấy, thế nào cũng được bữa no say.
Nhưng tôi cũng dặn trước, hễn đén đấy người ta có mời ăn th́ phải làm cao
mới được, chứ đừng để người ta biết ḿnh đói, người ta khinh.
Ba thầy t́m đến. Chủ nhà, gặp lại tầy cũ, tiếp rước niềm nở, bảo người
nhà làm cơm thết đăi. Ba thầy cứ từ chối. Chủ nhà mời măi, các thầy bảo:
- Thôi xin bác cho bận khác. Chúng tôi đă cơm rượu ngoài hàng rồi, chỉ
phiền ông cho ngủ nhờ một tối, sáng mai anh em xin đi sớm.
Chủ nhà tưởng các thầy thật t́nh, mới bảo người nhà thôi đừng dọn cơm nữa,
quét giường trải chiếu mời các thầy đi ngủ.
Ba thầy thấy vậy buồn lắm, nhưng chẳng lẽ lại thú thực, đành bóp bụng đi
ngủ. Nằm măi chẳng ngủ được. hai thầy kia mới cằn nhằn với thầy địa lí:
- Đầu đuôi chỉ tại anh cả. Việc ǵ xui nhau làm khách để đến nỗi bây giờ
không ngủ được!
Thầy địa lí tuy bụng cũng hối, nhưng đă bày chuyện ra rồi đành chịu, thấy
hai thầy kia cứ nói lôi thôi sợ người nhà nghe tiếng, mới bảo:
- Thôi các ông cứ nằm im, để chốc nữa nhà nó ngủ yên, tôi xuống bếp lục
xem có ǵ ăn được, tôi mang ra cùng ăn cho đỡ đói.
Anh thầy bói vốn háu ăn, nghe nói thế, bụng bảo dạ: "Hắn đi th́ có hắn
trước đă, chứ đâu đến phần ḿnh".
Thầy vội vàng lẻn xuống đất, rón rén ṃ đường vào bếp. Chẳng may cho thầy,
loạng choạng giẫm ngay phải cái lưỡi cuốc dựng ở xó nhà, cán cuốc đập
đánh "độp" một cái vào đầu. Tưởng người nhà ŕnh, biết, nó đánh, thầy
luống cuống kêu inh lên:
- ối giờ ơi! Tôi lạy ông, ông tha cho. Chuyện này chỉ tại anh thầy địa
lí!...
|